Tun Tan Cheng Lock Centre for Architectural and Urban Heritage
DEPARTMENT OF ARCHITECTURE – 50th ANNIVERSARY CELEBRATIONS
Soft Launch of Tun Tan Cheng Lock Centre for Architectural and Urban Heritage (TTCL-Center)
Date: 21 November 2008
Venue: 54 and 56 Jalan Tun Tan Cheng Lock, Malacca
In the line towards progress, the Department of Architecture has not jettison the awareness of the roots and culture of place. A generous donation from Ms Agnes Tan, the daughter of Tun Tan Cheng Lock, enabled the purchase of two houses along Jalan Tun Tan Cheng Lock in Malacca. They are now being restored and adaptively re-used for the careful study of conservation, analysis of construction techniques and a close study of architectural culture and heritage. After months of works, the Department of Architecture is organizing a soft launch on 21 November 2008 at 54 and 56 Jalan Tun Tan Cheng Lock, Malacca.
The Centre is envisioned to be a resource center and a field school with facilities for academic exchanges among scholars and students coming from all parts of the world. It is located strategically in the recently declared World Heritage City, Malacca where various civilizations met, blended, and manifested into the cosmopolitan characters of its architecture and urban culture along its history.
(Quoted from Note of the HOD-Architecture)
Tản mạn- BÉO!
Lâu lâu lại được dịp “mổ cò” bằng ngôn ngữ mẹ đẻ, cái thứ ngấm vào mình từ khi chưa sinh ra- thế mà nó chỉ được phát huy bằng lời nói trên cái xứ Tây- Châu Á nhiều màu Singapore này mới lạ chứ. Nhân dịp có anh bạn nói về “giảm cân” nên chợt nảy ra ý định viết về chuỗi tạp văn có chủ đề “một chữ” duy nhất để coi nó thú vị ra sao. Bắt đầu bằng chủ đề “Béo” nhỉ…
BÉO
Số là- làm gì vất vả sẽ đều hao sức, hao tâm- tổn trí thì – sao béo nổi. Ấy thế làm việc kiểu đầu óc- mệt thật- mà sao ai cũng béo!!. Không phải béo một số chỗ như nhiều người tưởng mà béo toàn thân, có điều mỗi nơi phát triển một kiểu và không đều chút nào cả.
Càng béo- càng ăn “như tằm ăn rỗi” và đồ càng màu mỡ càng thích- tỷ lệ thuận với nhau. Cái này thấy rõ ở mấy nước phương Tây, châu Á phát triển và cũng là thứ bệnh của mấy nước mới nổi lên- trong đó có VN. Rõ nhất là mấy lớp thế hệ trẻ ở nhà gần đây, mới chỉ thấy hơi hướng của “phát- phút” (fast food: đồ ăn nhanh) từ Sing hay Thái (Thailand) (những năm 1999-2000) đã béo phây phây… đến khi Mac, KFC hay B&B, Burger King vào thì thật khủng khiếp. Con người cứ phình ra trong khi nhà cửa, đất đai và đường phố chẳng to lên chút nào. Đúng là “nghich lý” xã hội- cuộc sống của người giàu! Rốt cuộc tới lúc “Người giàu cũng khóc” như dân ta vẫn nghiệm.
Cái “béo” bây giờ cũng đa dạng đến lạ thường: béo khỏe khoắn, béo xinh đẹp, béo quay, béo bệu, béo trắng, béo tròn, béo phì và béo lệch (béo không cân xứng) hay béo hướng nội (fat- insight) [(cái này mình tự gọi tên)- những người trông rất gầy mà có mỡ trong máu]- lạ quá. Cuộc sống cũng tạo nên nhiều sở thích phong phú, họ thích nhau theo kiểu “béo này- béo kia”- vừa khớp như in “cái vòng tròn lưỡng cực âm dương”; ngược lại có người lại sợ béo vô cùng!!! Vì thế cái nhận thức về “Béo” ở mỗi người nên chăng cần xem lại??.
Để giảm béo có rất nhiều cách. Phổ biến nhất là thể thao, nhịn (giảm) ăn hay lạm dụng các loại thuốc. Thể thao đúng bài bản, điều độ.. quá tốt khỏi bàn tới. Còn lạm dụng nó- lại là vấn đề khác.
“Nhịn ăn”- nghe hay đấy!!! ấy thế mà mỗi ngày ông NET hô hào một kiểu khác nhau. Loạn quá!. Báo nói hay lắm, nhịn ăn sáng cộng uống café đen đậm đều đặn mỗi ngày cho tới khi- tớ thấy ông anh hàng xóm giảm cân thiệt nhanh chóng, đi đôi giầy, gầy- xanh xao như tầu lá chuối; để rồi mỗi lần gió lên đều chạy đi lánh nạn… rõ sướng!. Bản thân tớ cũng thử, thấy có chút- chút hiệu quả, nhưng cái đầu ngấm café cứ quay- quay, say- say rồi tây- tây cóc làm được gì, nên trút hết bực tức vào bữa trưa hoành tráng. Đâu lại vào đó, chẳng thấy giảm cân kẹo gì hết… mà thậm trí tăng ngược mới quái chứ. Hay cái cân ở Trio-3 sai nhỉ?? Hy vọng là vậy.
“Dùng thuốc” (cái này không thạo lắm)- song thấy nhiều người dùng trà giảm béo, trà thanh nhiệt gì đó và uống lấy- uống để cho no “căng cái da bụng, trùng con mắt” -giảm ăn. Cái triết lý giản đơn: “Cứ dung nạp cho đến khi trời mưa” là Ok… thật sai lầm hết sức. Sai ở chỗ: Uống suốt ngày, cơ thể tích nước nhiều- người cứ phồng tướng lên. Cuối cùng BS kết luận một câu xanh rờn “Béo hơi” (thêm một loại béo mới) rồi lo mà về ép cân- ép kẹo, bóp mồm- bóp miệng như kiểu thời thuộc địa những năm 30-45 ấy. Đúng là sướng quá hóa khổ!!!
“Thể thao” hả? bài thuốc này để cho anh bạn kế bên chia sẻ- Ở ĐÂY.
Hoạt ngôn: “Béo khỏe- béo đẹp”!. Have fun.
(*) CN_Trưa hè oi ả_333Cle, S’pore



